Get Even More Visitors To Your Blog, Upgrade To A Business Listing >>

Mục đích sống của bạn là gì?

Từ khi tin rằng, con người sinh ra đã là một cái tội, tôi lại băn khoăn một câu hỏi: Vậy thì chúng ta sinh ra để làm gì?

Tôi không biết.

Tôi thực sự không biết.

Thế rồi, cầm trên tay hành lí gom nhặt dọc con đường chênh vênh của cuộc đời, tôi đi tìm câu trả lời cho băn khoăn của mình. Có người cho rằng mỗi người sinh ra đều có một sứ mệnh của riêng mình, và khi hoàn thành nó, chúng ta sẽ ra đi để chuẩn bị cho một sứ mệnh mới. Họ tin vào nó và sống mòn mỏi để chờ đợi một phép màu mang tên “sứ mệnh”. Có người tồn tại chỉ vì những cuộc vui chóng vánh và sự phóng túng không giới hạn. Nhưng không một ai thực sự biết được, hoặc ít nhất là hầu như ít người biết được, sự tồn tại của mình có ý nghĩa gì?

Đôi khi, tồn tại hay không, có ý nghĩa hay không, chúng không còn quan trọng nữa. Đó là khi “tuổi trẻ” còn có nghĩa là “lên thác xuống ghềnh”, và tôi thì đang không ngừng cố gắng để vượt qua những ngọn chênh vênh ấy. Nhiều lúc tôi thực sự lạc lối trong chính con đường của mình. Tôi thấy mình quá vô dụng, quá nhạt nhoà. Tôi thấy mình cô độc. Tôi thấy sự tồn tại của bản thân là quá thừa thãi. Một khi ngay cả tồn tại bạn cũng chẳng để tâm, thì ý nghĩa của nó có là gì? Vậy là, mặc dù tôi vẫn sống, nhưng sống để làm gì, tôi không nghĩ đến nó nữa.

Đừng vội suy ngẫm, hãy để tôi kể bạn nghe.

Một ngày nọ, tôi thực sự tuyệt vọng, trầm ngâm hướng mắt về dải ngân hà đang lặng lẽ xoay mình quanh quả đất và quyết định qua đêm ở ngoài thềm nhà. Bên cạnh tôi là con Vàng, con chó ghẻ yêu thương của tôi. Tôi giật mình nhận ra là nó đã lẽo đẽo theo tôi từ lúc tôi đang làm việc một mình. Tôi ngồi xuống, nó ngồi nhìn tôi. Tôi nằm xuống, nó nằm bên cạnh tôi, không quên giữ một khoảng cách đủ riêng tư. Nó ngủ bên cạnh để canh giấc cho tôi. Tôi chợt nhận ra là nó đã như thế từ nhiều tuần trước, và nếu thói quen ngủ thềm của tôi xuất hiện từ nhiều năm trước, nó vẫn sẽ ở bên cạnh tôi như thế này. Sao bây giờ tôi mới biết?

Thế rồi, lặng lẽ vuốt ve con Vàng, tôi hỏi:

– Mày nói xem, mày sống vì cái gì?

Nó nhìn tôi đầy vẻ trìu mến với đôi mắt màu hổ phách, lặng lẽ.

– À, có lẽ là bảo vệ cho gia đình tao – Tôi chợt nghĩ.

Từ hôm đó, tôi để ý đến cảm xúc của nó hơn, và tôi hiểu vì sao con người ta lại chân thành hơn với động vật. Vì chúng đơn giản, đơn giản đến nỗi quá chân thật.

Tôi lại muốn nhắc đến ba tôi. Ba tôi là một người đàn ông phóng khoáng, trong cả vật chất lẫn tinh thần. Ông ấy phóng khoáng đến mức dại khờ. Vì thế mà cuộc đời ông lắm thế bể dâu. Đến bây giờ thì ông ấy bỏ việc nhà nước về làm kinh doanh nhỏ, vì ba đứa con bé bỏng của ông, một trong số chúng là tôi. Mỗi lần tôi nhìn ông chăm chú làm việc đến hao mòn, lòng tôi lại quặn thắt. Tôi vẫn luôn canh cánh một câu hỏi trong lòng: “Liệu ba có thực sự hạnh phúc hay không?”. Tôi không biết. Mà tôi cũng không dám hỏi. Tôi chỉ đoán rằng, hạnh phúc của ba tôi đối với ông không còn quan trọng nữa. Đối với ông, chỉ cần đám con hạnh phúc là đủ. Bởi vì hạnh phúc của con cũng chính là của ba.

Tôi thân thiết với mẹ hơn, vì thế tôi có thể dễ dàng có một cuộc trò chuyện thẳng thắn với bà. Có một lần, tôi hỏi bà một câu hỏi tương tự về mục đích sống, câu trả lời của bà cũng giống ba, chính là những-đứa-con. Tất nhiên, điều đó không nằm ngoài dự định của tôi. Chỉ là, tôi đã nhận được một bài học sâu sắc.

Thực ra, lí do khiến mình đã, đang và sẽ tiếp tục tồn tại giống như một hạt mầm vậy. Nó là căn nguyên phát triển bản thân và là tác nhân của những quyết định trong ta. Nó giản đơn và hiển nhiên đến nỗi chính ta cũng không nhận thấy. Và điều tôi thấy quan trọng nhất là, lí do ấy không cần phải xuất phát từ lợi ích cá nhân.

Tôi đã tìm thấy mục đích sống của mình, nhưng mục đích này không xuất phát từ tôi, vì vậy nó không bền vững. Cũng bởi vì không bền vững, nó khiến tôi hoang mang, nhiều lúc không tin vào lí do này của mình – tôi gọi đó là lạc lối. Những lúc như thế, tôi lại buồn thê thảm. Sau đó, để xốc lại tinh thần, tôi lại lấy ảnh mình ra xem và tự nhủ: “Mày đã xấu đến thế rồi, không có gì có thể khiến mày buồn hơn điều này nữa đâu!”.

Vậy bây giờ, nói tôi xem, bạn đang tìm kiếm điều gì?

Thiên Di – Theo Girly.vn


This post first appeared on Tự Hiểu Mình's, please read the originial post: here

Share the post

Mục đích sống của bạn là gì?

×

Subscribe to Tự Hiểu Mình's

Get updates delivered right to your inbox!

Thank you for your subscription

×